Sinh Tử Tử Sinh Kiếp Người

Related Articles

Đây là bài thứ hai trăm mười chín (219) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Thông thường con người không thích nói chuyện đau buồn, chết chóc vì ai ai cũng còn ham sống sợ chết. Tuy nhiên sinh tử là chuyện rất bình thường trong kiếp sống con người nhưng không ai dám đương đầu với sự thực đớn đau này.

Sau khi đi dự tang lễ của gia đình một thân nhân có người cha vừa mới qua đời, người viết lại nhớ đến một câu chuyện nhà Phật đã đọc từ lâu: “ Có một bà mẹ đau khổ vi đứa con mà bà yêu thương nhất mới chết. Bà khóc lóc đến cầu xin Đức Phật cứu cho con bà được sống lại. Đức Phật bảo bà rằng: Nếu bà xin được một hạt cải trong gia đinh nào trong làng mà không có người thân đã chết đem về cho Phật thì Phật sẽ ra tay cứu sống con bà. Bà đi đến tất cả mọi nhà sống trong làng để xin hạt cải, nhưng không thể nào xin được hạt cải đó vì gia đình nào cũng có người thân đã chết, không ông bà cha mẹ, thì cũng thân nhân họ hàng. Bà trở về bạch cùng Đức Phật thì được Phật dạy rằng: Không phải chỉ riêng một mình bà đau khổ vì người thân đã qua đời mà tất cả mọi người trên thế gian này đều cũng đã đau khổ như bà vì ai ai cũng có người thân đã qua đời: ông bà, cha mẹ, anh em, thân nhân trong gia đinh v..v.. Đời sống thế gian là có sinh ắt phải có tử. Đó là quy luật Thành, Trụ, Hoại, Không tự nhiên của kiếp sống con người. Từ đó, bà mẹ này đã ngộ được chuyện tử sinh của kiếp người mà không còn đau khổ nữa, tinh tấn tu hành học đạo và đã được chứng đắc đạo quả.

Người viết lại mời bạn đọc thêm một câu chuyện Thiền khác thâm thúy dưới đây:

Sống Chết Có Thứ Tự

Có một phú ông đến xin Hòa Thượng Tiên Nhai chữ viết để mừng thọ đầu Xuân.

Ngài hạ bút: Cha chết, con chết, cháu chết, chắt chết.

Phú ông xem qua không mấy hài lòng:

– Trời! Tôi nhờ Ngài viết chúc thọ mong được phước lành, sao lại đùa giỡn như thế?

Hoà thượng từ tốn bảo:

– Chữ viết có ý nghĩa tốt lắm đó. Giá như con ông chết trước ông, chắc ông đau khổ hết sức. Và nếu cháu nội ông chết trước con ông, thì ông và con ông cũng hết sức đau xót.

Nếu như nhà ông đời nào cũng chết thứ tự như chữ tôi viết. Đó là hưởng tận tuổi trời, mới thực sự hưng vượng đó.

Phú ông đổi buốn thành vui liền nói:

– À! Có lý!

Bình: Sinh thì đời người vui, nên họ tổ chức ăn mừng sinh nhật. Chết thì đời người buồn, nên khóc lóc kể lể, khi cúng gọi là kỵ. Song sinh tử là qui luật luật tự nhiên. Nếu ai ai cũng hưởng tận tuổi trời theo thứ tự không phải là phúc đức lớn sao?

(Nguồn: Trích trong Thiền Là Gì? Biên soạn: Giác Nguyên)

Gia đình thân nhân của người viết cũng vừa có chuyện đau buồn vì đã mất đi một người chồng, người cha trong mái ấm gia đình. Dĩ nhiên là mái ấm gia đình buồn lắm vì từ nay sẽ không khi nào còn đưọc gặp người thân yêu đã khuất. Người viết đã tham gia hết những buổi lễ cầu siêu và cúng vong cho người đã khuất. Mỗi lần cùng nhau đọc tụng những câu kinh cúng vong, chắc hẵn thân nhân trong gia đinh và bạn hữu sẽ rất là đau buồn khi đọc tụng đến câu :

“Cuộc hồng trần xoay vần quá ngắn

Kiếp phù sanh tụ tán mấy luân hồi.

Người đời có biết chăng ôi

Thân người tuy có, có rồi lại không”

Hoặc là :

“Phù du sớm tối một mai

Giàu sang cũng chết, xạt xài cũng vong

Thông minh tài trí anh hùng

Ngu si dại dột cũng chung một gò”

( Nguồn : Trích trong bài tụng cúng vong )

Khi lo việc hậu sự cho người thân đã chết, có nhiều vấn đề được đặt ra.

Có gia đình chọn cách an táng nơi nghĩa địa để thân nhân có thể đến viếng thăm, gặp gỡ trò chuyện như lúc họ còn sống. Có người chọn cách hoả thiêu cho gọn gàng, cho linh hồn mau sớm siêu thoát, cho khỏi bận lòng con cháu vì con cháu khi cha mẹ còn sống đã bận rộn không đến viếng thăm săn sóc thưòng xuyên thì nói gì đến việc đã chết rồi. Còn nếu có thờ cúng ông bà, cha mẹ, có viếng thăm mộ phần thì cũng chỉ được một hai thế hệ rồi cũng sẽ bị lảng quên vì những kẻ thờ phụng này qua thời gian rồi cũng sẽ nằm xuống cùng với cát bụi. Và Không vẫn lại hoàn Không!

Khi nói tới việc lo hậu sự cho người chết, người viết đã phải bật cười khi tình cớ đọc bài phiếm luận Khoan Chết của nhà văn Huy Phương được bạn bè cõi ảo gửi đến người viết trong tuần qua.

Qua bài viết 4 trang, nhà văn Huy Phương đã liệt kê chi phí tang ma khi chọn cách an táng nơi mộ phần hay thiêu đốt thành tro cốt. Theo ông phân tích thì thì chôn dưới đất dĩ nhiền là đắt hơn là thiêu xác rồi vì “Ðất dành cho người sống càng ngày càng đắt, đất cho người chết cũng vậy! Ðất chôn quá đắt thì chúng ta phải nghĩ đến chuyện thiêu!” Ở Portland, chi phí cho một tang lễ chôn dưới đất trung bình khoảng 17,000 $USD theo lời của thân nhân của người viết có người cha mới qua đời kể lại.

Nhưng mà thiêu rồi thì tro cốt cất ở đâu ? Có người thì đem rải xuống sống, có người thì đem hủ tro cốt ký gửi ở nhà thời thánh hay nhà chùa để cho linh hồn thân nhân được thân mật với kinh kệ. Có nhiều chùa ở Cali đã hết chỗ để gửitro cốt nên phải kiến thiết xây dựng thêm bảo tháp mới to lớn, khang trang hơn. Theo sự sưu tầm của ông Huy Phương thì tuỳ theo nhà thời thánh, nhà chùa lớn nhỏ, khang trang khác nhau mà Chi tiêu ký gửi tro cốt trong những hộc đựng tro cũng khác nhau từ 1,000 đồng đến 15.000 đồng USD USD .

Cuối cùng nhà văn Huy Phương đã Kết luận bài phóng sự Khoan Chết của ông như sau :

“Qua ba kỳ báo, chúng tôi đã sơ lược cho các bạn những con số chi phí đáng kể và cũng đáng sợ. Ðối với những gia đình đã mua bảo hiểm nhân thọ (Life Insurance) hay giàu có muốn tổ chức tang lễ cho đúng với địa vị và hoàn cảnh, nếu chúng ta không có khả năng tài chánh hay không chuẩn bị trước, có lẽ sẽ gặp nhiều khó khăn bất ngờ!

Sau khi viết bài phóng sự này, tôi chỉ có một điều mong muốn gửi đến tất cả mọi người:

“Ðừng vội chết! Xin trì hoãn được ngày nào hay ngày đó, vì cái chết không rẻ như ta tưởng!”

Huy Phương”

Một vấn đề khác khiến người viết lan man nghĩ đến là vấn đề phúng đìếu hay miễn phúng điếu khi đăng cáo phó khi có thân nhân qua đời.

Nhiều gia đình đã ghi rõ “Xin Miễn Phúng Đìếu và Vòng Hoa” trong cáo phó. Mỗi gia đình có một quan niệm riêng về vấn đề này mà chúng ta phải tôn trọng. Có thể là do di ngôn của người chết không muốn mắc nợ ai, có thể do thân nhân người chết muốn giữ gìn măt mũi vì nếu nhận tiền phúng đìếu thì sẽ bị chê cười là không đủ tài chánh để lo việc tang ma, và có thể do nhiều lý do khác nữa. Tuy nhiên người viết cũng đã từng thấy nhiều gia đinh vẫn nhận tiền phúng điếu và đã ghi rõ số tiền phúng đíếu này được cống hiến toàn bộ cho các viện nghiên cứu y học về ung thư, tiếu đường, bịnh Alzheimer v.. v…hoặc gửi tặng các cơ quan từ thiện giúp đỡ trẻ mồ côi, khuyết tật, giúp thương phế binh ở Việt Nam v… v..

Trong một đám cưới không có trang hoàng hoa đẹp hay trong một đám tang mà không có vòng hoa thì cũng mất đi phần ấm cúng, màu sắc của buổi lễ. Góp vui hay chia buồn với những lời chúc mừng, phân ưu trên báo chí, với quà tặng hay tiền mừng trong đám cưới, với vòng hoa hay tiền phúng điếu trong đám tang, mỗi phương cách có một ý nghĩa, có một cái hay, có một giá trị thiết thực riêng tư tùy theo hoàn cảnh riêng của mỗi cá nhân, mỗi gia đình người sống hay người chết, không thể nói phương cách nào là “perfect” của sự chọn lựa của chúng ta.

Riêng người viết thiển nghĩ, chúng ta cần chọn lựa phương cách nào có thể lợi lạc cho cả người chết lẫn người sống, tạo phước đức cho người chết đồng thời đem lợi lộc, sự an vui đến cho người sống, có được như thế vẫn tốt hơn. Không nên xử dụng số tiền phúng điếu cho lợi lộc riêng tư cá nhân mình mà cần góp sức vào những công trình nghìên cứu y khoa có ích lợi cho nhiều người sau này hay giúp đỡ những người kém may mắn hơn ta có được một mài nhà, một số tiền nho nhỏ trong cuộc sống để an ủi sự bất hạnh của họ. bạn đồng ý chứ?

Riêng cá nhân của gia đình người viết, cô em gái của người viết ở Việt Nam, đã dùng toàn bộ số tiền phúng điếu trong việc tang ma phụ thân của người viết, thọ 99 tuổi đã qua đời năm 2005 ở Việt Nam để xây cất 2 ngôi nhà tình thương, giúp cho những người nghèo không có nhà ở có được một mái ấm gia đình. Chắc hẵn ba mẹ của người viết ở một nơi chốn xa xăm nào đó, cũng đồng ý và hài lòng với quyết định này của cô em người viết.

Dầu với cách chọn lựa nào đi nữa, nếu tất cả mọi người trên thế gian này được “sống hạnh phúc, chết bình an” như lời dạy của Đức Đạt Lai Đạt Ma thì quả thật là là một phúc lạc vô biên cho kiếp người, bạn nhỉ?

Xin mượn mẫu chuyện Thiền ngắn ngắn dưới đây để là Kết luận cho bài viết thời điểm ngày hôm nay :

An trú hiện tại

Đức Phật hỏi một đệ tử Tăng:

– Đời người bao lâu?

Tăng đáp:

50 năm.

Phật bảo: Không đúng.

40 năm.

Không đúng.

30 năm.

Phật kết luận: Đời người trong một hơi thở.

(Nguồn: Trích Trong Thiền Là Gì. Biên sọan: Giác Nguyên)

Như vậy, khi chúng ta còn hơi thở thì chúng ta cần sống và hành xử như thế nào cho trên hợp với thiên đạo, dưới hoà với nhân tình, tạo nhiều thiện nghiệp. Có như thế thì mới có thể sống hạnh phúc, chết bình an được, phải không Bạn?

Chúc các bạn một ngày vui, nhiều sức khoẻ và mọi sự an lành đến với các bạn.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Nguồn: tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên internet, qua email bạn gửim NCTN 219-ORTB 619-32114)

Xin mời quý anh chị cùng chiêm ngưỡng và thưởng thức Youtube Trở Về Cát Bụi qua tiếng hát của Mạnh Quỳnh

Trở Về Cát Bụi – Mạnh Quỳnh

https://www.youtube.com/watch?v=as2526S4Voc

Bình chọn

Share this:

    Thích bài này:

    Thích

    Đang tải …

    More on this topic

    Comments

    LEAVE A REPLY

    Please enter your comment!
    Please enter your name here

    Advertismentspot_img

    Popular stories